Ngày 03 tháng 6 năm 2012

Mẹ nghèo rớt nước mắt ngày của bé

1/6 là thời điểm bố mẹ bế con yêu đi thăm thú các nơi với những món quà ý nghĩa trên tay. Nhưng ở đâu đó, vẫn còn những cặp vợ chồng rớt nước mắt vì chẳng có gì cho con.

Con hau háu thèm được như bạn

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà nhà chị Thu lại lạc lõng giữa khu dân cư thượng lưu. Nói thượng lưu hơi quá nhưng quả thật nếu so căn nhà 1 tầng, 1 gác xép của chị với các tòa nhà 5 tầng cao vút bên cạnh thì rõ ràng chị thuộc dạng “ở nhầm chỗ”.

Đầu tắt mặt tối làm từ sáng tới nửa đêm nên bình thường, chị cũng không bận tâm lắm tới hoàn cảnh của mình. Thế nhưng cứ đến 1/6, trái tim chị lại quặn đau.

Bé Cẩm nhà chị đã 7 tuổi, cái tuổi chưa đủ hiểu hết cuộc sống nhưng đã đủ hiểu bạn được mặc váy đẹp, mình thì quần thủng đít, bạn được quà hay, mình thì không. Những năm trước, bé còn nhèo nhẽo đòi đồ chơi của bạn, đòi mẹ mua cái này, mua cái khác nhưng bây giờ bé quen rồi.

Trước 1/6 cả tuần lễ, hàng xóm đã rộn ràng không khí ngày Tết thiếu nhi. Nhà anh Thọ bỏ cả 4,5 triệu đồng mua cho cu Thắng chiếc ô tô điều khiển từ xa. Nhà chị Tuyết nghèo hơn, chỉ mua cho bé Quế chiếc váy dạ hội màu đỏ thắm, bắt mắt với giá gần 500.000 đồng. Vợ chồng chị Nguyệt tậu cho cu Nhật những chiếc máy bay đồ chơi đắt tiền,… Các bé cùng khu dân cư hồn nhiên mang ra khoe và chơi chung với nhau. Bé Cẩm không được rủ chơi cùng vì bé chẳng có đồ gì để góp với bạn bè.

Bé Cẩm không đòi bạn, cũng không đòi bố mẹ mua đồ chơi cho mình. Bé chỉ nép sau cánh cửa, đôi mắt hau háu, ngân ngấn ngước nhìn ra ngoài với vẻ thèm thuồng lắm. Thương con mà không làm gì được. Với thu nhập chưa tới 4 triệu đồng của cả hai vợ chồng, gia đình chị phải co kéo lắm mới đủ cho sinh hoạt tối thiểu hàng ngày. Tiền tiết kiệm chẳng có, lấy đâu ra tiền mua đồ chơi cho con. Thành ra, kho đồ chơi của bé Cẩm chỉ toàn là đồ cũ, hàng xóm dùng chán muốn vứt đi nhưng chị lại xin về cho con.

Ôm con vào lòng mà nước mắt nhạt nhòa, chị Cẩm chỉ ao ước một ngày nào đó chị mua được chiếc váy công chúa cho bé. Thấy mẹ khóc, bé Cẩm lau nước mắt cho mẹ: “Không có đồ chơi đẹp, con không buồn đâu. Mẹ còn phải nuôi con, nuôi em Bin nữa. Sau này con lớn, mẹ mua cho con cũng được, mẹ nhỉ”.

Bé cũng tủi thân vì nghèo

Chị Thu may mắn vì bé Cẩm ngoan ngoãn và biết suy nghĩ cho bố mẹ nên nỗi đau nghèo khổ trong chị dẫu sao cũng được nguôi ngoai. Anh Thường, chị Thảo lại khác. Cu Thức nhà anh chị đã hơn 10 tuổi. Cũng như bố mẹ, cu cậu hiểu rõ hoàn cảnh nghèo khó của mình nên cu cậu chỉ dám chơi với bạn bè cùng “tầng lớp”. Hàng xóm nhà anh Thường dù không quá giàu nhưng cũng dư dả. Đến 1/6, họ vẫn thoải mái mua cho con đồ chơi đắt tiền, đưa con đi chơi quanh Hà Nội.

Những bé sống quanh nhà Thức không độc nên các bé thường xuyên rủ Thức chơi cùng. Nhưng do còn trẻ con nên các bé vẫn rất hồn nhiên, vô tư. Đôi khi, các bé nói nhiều câu, đến anh Thường nghe thấy cũng phải đau lòng. Thức hiểu, Thức tủi thân nên dần xa lánh các bạn. Nhưng vẫn dõi theo sự sung túc của các bạn.

Thấy bạn bè thực sự được hưởng cái Tết thiếu nhi, cu Thức nằng nặc đòi được như bạn bè. Năm nào cũng như năm nào, hết khóc lóc van vỉ rồi đến màn ném đồ trong nhà nhưng chẳng bao giờ Thức được toại nguyện. Năm nay, vì thương con, khi sắp tới 1/6, anh chị cố gắng trích một phần lương ít ỏi của mình mua quà cho con. Cầm chiếc mô hình máy bay trên tay, cu Thức nhảy lên vì sung sướng. Nhìn nụ cười hồn nhiên vô tư của con mà chị Thảo rớt nước mắt. Con vui, chị cũng vui nhưng đâu đó trong đầu chị nảy lên phép tính: “Một món đồ chơi mà ngốn đến mấy ngày cơm của nhà mình anh ạ”.

Nhìn về xa xăm, anh Thường an ủi vợ: “Thôi, cố một lần mua cho con cũng được em ạ. Bạn bè đầy đủ mà con thiếu thốn, anh cũng đau lòng lắm. Thương con mà chẳng biết làm sao. Vợ chồng mình nghèo, cố giảm bớt khẩu phần ăn mỗi bữa. Cố vài tháng chắc cũng đủ số tiền mua quà cho con. Chỉ hy vọng sau này đời sống khá hơn. Chứ cứ mãi thế này thì khổ lắm”.

Không chỉ riêng gì chị Thu, vợ chồng anh Thường, chị Thảo, trong ngày 1/6 này, sẽ vẫn còn rất nhiều ông bố bà mẹ lẳng lặng nhìn đôi mắt u buồn, thèm quà của con trẻ mà lòng đắng ngắt.

Link to full article

Chưng diện quá đà cho con gái xấu

Lần đầu tiên Hồng Hoa khóc nói với mẹ rằng “các bạn ở lớp chê con xấu”, chị Huệ biết rằng điều chị lo lắng nhất đã thành hiện thực.

Hồng Hoa là con gái lớn của anh chị. Con bé chăm ngoan, học giỏi, thông minh, tốt bụng… chẳng có gì để chê. Chỉ duy nhất một điều là Hồng Hoa không xinh được bằng các bạn nếu như không muốn nói là… quá xấu. “Cho dù con bé học giỏi và ngoan ngoãn bao nhiêu đi nữa cũng không thể kéo lại cái vẻ ngoài của nó”, chị Huệ thường chép miệng như vậy mỗi khi nhìn con.

Mà nó xấu giống chị chứ giống ai. Từ lúc cho con đi học chị đã lo có ngày con gái về “bắt đền” mẹ vì sao không sinh con xinh xắn hơn một chút. Và rồi cái ngày đó cũng đến. Thấy con gái mếu máo khóc, chị cứ dằn vặt mình mãi, trong đầu chị lúc nào cũng hối tiếc: “Biết thế hồi bầu bí cố mà hình dung đến khuôn mặt của chồng cả ngày lẫn đêm thì có phải bây giờ con cái cũng đỡ khổ. Giống mẹ nét gì không giống, lại giống khuôn mặt.”.

Từ đó, chị Huệ ra sức chưng diện và làm đỏm cho con. Bất kể có mẫu mốt mới nào xuất hiện, chỉ cần ưng mắt và có vẻ hợp với con là chị không bỏ qua. Sưu tầm được kiểu tóc nào hợp với mặt con là chị dắt con ra hàng để cắt luôn. Hồng Hoa vốn được bố mẹ dạy cho tính giản dị từ nhỏ, nay thấy mẹ liên tục bảo thay đổi kiểu tóc này, mặc bộ quần áo kia… khác hoàn toàn, cô bé tỏ vẻ không thích ra mặt. Mỗi lần Hồng Hoa phản ứng là mẹ lại “nhắc nhở”: “Đã xấu rồi thì cố mà ăn mặc đẹp kéo lại con ạ. Xấu như mẹ đây cũng may lấy được chồng rồi, chứ con mà không cẩn thận sau này chả thằng nào nó ‘rước’ đâu”.

Mưa dầm thấm đất, Hồng Hoa dần quen với ý nghĩ nếu không ăn mặc đẹp thì mãi mãi vẫn là cô gái xấu xí mà thôi. Thế là cô bé lớp 7, sắp lên lớp 8, chỉ biết học ngày trước, nay đã có thêm một mối quan tâm nữa là “ăn chơi” đúng mốt. Theo mẹ đến những nơi mua sắm và làm đẹp, Hồng Hoa dần hiểu ra rằng, giá trị của mình được nâng lên tùy theo những gì mình mặc, mình đeo và sử dụng.

Từ ngày đó, học không còn là mối quan tâm hàng đầu của Hồng Hoa. Thay vào đó, Hồng Hoa kết bạn nhiều hơn, đi chơi cũng nhiều hơn. Thấy con có vẻ vui tươi và hòa đồng với các bạn, chị Huệ cũng thấy mừng. Chị thầm nghĩ: “Nhìn nó vui vẻ trông cũng bớt xấu đi một chút”.

Nhà có “điều kiện”, lại được mẹ hậu thuẫn cho việc “đầu tư cho nhan sắc”, Hồng Hoa nhanh chóng trở thành “hot girl” của trường. Không biết từ lúc nào, Hồng Hoa không còn có tên trong top đầu học sinh giỏi của lớp. Hồng Hoa không quan tâm chuyện đó, điều mà Hồng Hoa quan tâm nhất bây giờ là phải làm sao để mình đẹp lên, làm sao để bạn bè phải thừa nhận rằng Hồng Hoa không xấu. Và rồi để chứng minh mình cũng dễ dàng có người yêu, Hồng Hoa nhanh chóng tay trong tay với một cậu bạn khối trên, cũng được mệnh danh là “hot boy” của trường. Rồi như không dừng lại ở đó, số người yêu của Hồng Hoa tăng lên theo năm học.

Điều lạ ở đây là chị Huệ không phản đối mối quan hệ của con, chị chỉ dặn dò đại khái như: Không được yêu đương quá đà, phải chăm chỉ học hành… Nhưng với một đứa trẻ mới lên lớp 8 thì làm sao biết thế nào là quá đà. Hậu quả là khi chị Huệ phát hiện con gái có bầu thì cái thai đã được gần 3 tháng. Đùng đùng dắt con đến nhà cậu bạn kia để “bắt đền”, mẹ con chị được một phen bẽ bàng khi cậu bạn kia thủng thẳng: “Con cháu thì cháu nhận nhưng đây con gái cô có biết bao nhiêu người yêu thì biết cái thai này là con ai. Mà con gái suốt ngày váy cũn cỡn thế kia thì khó nghiêm túc được với ai lắm ạ”.

Con hư tại mẹ, các cụ nói chẳng sai bao giờ. Hồng Hoa trở thành như thế này cũng là do chị Huệ đã “khơi mào” cho con và “động viên” con trở nên sa đà trong chưng diện thái quá. Sau sự cố lần này, Hồng Hoa xấu hổ đến nỗi lúc nào mặt cũng cúi gằm. Câu chuyện của Hồng Hoa vẫn còn được bàn tán xôn xao ở trường và bao giờ cũng được chốt lại bằng câu: “Đã xấu lại còn thích mặc váy ngắn”.

Link to full article

Có bạn trai nhưng vẫn “quan hệ” và có thai với sếp

Những lúc tôi đi với sếp là kết hợp cả công việc và những việc tội lỗi khác. Vì cuộc sống tự lập có nhiều khó khăn nên sếp cũng giúp đỡ tôi về mặt tài chính và tặng tôi nhiều món quà khác.

Tôi đang rất hoang mang và bế tắc, tôi hy vọng nhận được sự chia sẻ của mọi người. Xin đừng ném đá vì tôi hiện tại cũng mệt mỏi lắm rồi.

Tôi yêu anh, mối tình đầu của tôi từ năm đầu ngồi trên giảng đường đại học. Anh là một người chân thành, tốt bụng và luôn quan tâm tới người khác. Anh và tôi quê rất xa nhau, ban đầu tôi không nhận được sự đồng ý của bố mẹ, nhưng với tình yêu chân thành dần dần mọi người đều hiểu và tán thành tình yêu của chúng tôi.

Tôi và anh về nhà nhau chơi rất nhiều lần. Bố mẹ anh rất quý mến tôi. Nhà anh tuy ở quê nhưng bố mẹ anh đều cố gắng cho con cái ăn học đàng hoàng tử tế. Còn tôi ở thành phố, từ bé tôi đã được bố mẹ quan tâm chiều chuộng, không phải làm bất kỳ một việc gì mặc dù gia đình tôi cũng bình thường. Ở trường Đại học tôi học khá, hình thức tôi cũng khá nên không khó để tôi xin được một công việc khi vừa ra trường.

Cuộc sống của tôi cũng sẽ diễn ra suôn sẻ như vậy nếu tôi không lọt vào tầm ngắm của sếp. Sếp hơn tôi hai chục tuổi và đã có vợ và hai con. Nhưng tất cả những điều ông ấy nói với tôi là gia đình ông ấy không hạnh phúc và hai vợ chồng đã ly thân nhưng vẫn sống chung một nhà ví những lý do riêng.

Tôi cũng không rõ tình cảm của ông ấy đối với tôi là thế nào nhưng ông ấy rất quan tâm và chiều chuộng tôi. Từ ngày ông ấy thể hiện tình cảm đối với tôi là những ngày tôi liên tục nói dối người yêu tôi. Ban đầu, những lúc tôi đi với sếp là về công việc nhưng về sau chúng tôi đã kết hợp cả công việc và những việc tội lỗi khác. Vì cuộc sống tự lập có nhiều khó khăn nên ông ý cũng giúp đỡ tôi về mặt tài chính và còn tặng tôi nhiều món quà khác.

Nhưng thực sự tôi rất yêu người yêu của tôi vì anh hầu như chẳng có một điểm gì đáng chê trách. Chúng tôi cũng đã vượt qua giới hạn từ khi tôi còn là sinh viên. Tuy nhiên, anh không vì thế mà chán tôi, anh thực sự muốn cưới tôi làm vợ. Nhưng người yêu tôi lại gặp những điều không thuận lợi trong công việc, vì thế anh nợ nần rất nhiều tiền. Những khoản tiền nhỏ sếp đưa cho tôi, tôi đã tích cóp để san sẻ bớt khó khăn cho người yêu của mình. Tôi sẽ tiếp tục làm những điều tội lỗi như vậy nếu như tôi không phát hiện ra mình đã mang thai với sếp.

Tôi đã nói với ông ấy và ngạc nhiên với phản ứng của ông ấy là muốn tôi giữ lại đứa bé, ông ấy sẽ tiến hành dứt khoát các thủ tục ly hôn. Nhưng tôi thật sự không muốn như vậy. Một mặt tôi chỉ yêu người yêu tôi, tôi không muốn từ bỏ tình yêu mà chúng tôi gây dựng. Mặt khác tôi cũng không muốn lấy một người đàn ông hơn nhiều tuổi và đã có những ràng buộc về con cái. Và tôi cũng không muốn gia đình phải buồn bã và thất vọng về tôi. Vì vậy tôi đã quyết định bỏ đứa bé. Mặc dù trong lòng tôi rất đau khổ và tôi sợ khi bỏ đi thì tôi sẽ không thể có con được nữa.

Tôi với người yêu tôi quan hệ mấy năm rồi mà cũng chưa có gì. Vậy mà với sếp tôi lại có. Trước khi quyết định tôi cũng băn khoăn và đau khổ lắm. Nhưng nếu tôi để đứa bé thì tôi phải biết nói sao với người yêu tôi, tôi không thể chia tay với anh để đến với người tôi thực sự không yêu. Mà tôi lại càng không thể có ý nghĩa sẽ lừa dối người yêu và bảo đó là con của anh được. Tôi đã tự mình đi bỏ đứa bé mà không có bất kỳ ai biết về điều đó. Người yêu tôi không hề biết tôi đang có mối quan hệ tội lỗi với sếp. Sếp thì cũng nghĩ là tôi chưa bỏ đứa bé và sếp cũng nghĩ là tôi đã chia tay với người yêu tôi rồi.

Bây giờ tôi không biết phải làm thế nào, vì nếu tôi không tiếp tục làm việc tại công ty này thì tôi sẽ gặp khó khăn trong thời gian tôi chờ tìm được việc khác. Trong khi người yêu tôi cũng khá vất vả vì công việc làm ăn thua lỗ. Mặt khác tôi không biết phải làm thế nào để thoát được sếp của tôi, nếu ông ý phát hiện ra tôi vẫn có người yêu thì ông ý có tìm cách phá hoại hạnh phúc của tôi không?

Mọi người hãy cho tôi lời khuyên, tôi thực sự thấy không thể tiếp tục cuộc sống đánh mất bản thân mình như thế này nữa.


Link to full article

Bạn đã biết cách chơi cùng thai nhi?

Tới giai đoạn thứ ba của thai kỳ, tức là vào những tháng 7, 8, 9, em bé của bạn đã có được đầy đủ những khả năng nghe, nhìn, cảm nhận âm thanh, ánh sáng qua bụng mẹ.
Hãy chơi với bé ngay từ giai đoạn này, đáp lại những hành động của bé, để bé cảm nhận được tình thương yêu của bạn càng sớm càng tốt nhé.

Nói chuyện với bé

Khi làm những việc có liên quan đến bé, như đi shopping sắm đồ cho bé, chuẩn bị phòng, chỗ ngủ, giặt quần áo, tự tay làm những món đồ chơi… hãy nói chuyện với bé về những việc đó. Cả những việc vui buồn hàng ngày, kể cho bé nghe về các thành viên trong gia đình, có thể bé chưa thực sự hiểu nội dung của từng lời nói, nhưng bé sẽ nghe và quen với giọng nói của bạn, cách nói chuyện mà bạn dành cho bé. Đừng quên “rủ rê” bố của bé nói chuyện với bé nữa nhé. Các nhà khoa học cho rằng, ngoài việc tạo sợi dây kết nối để bé cảm thấy quen thuộc khi nghe giọng nói của mẹ khi ra đời, đây còn là cách để bé tự xây dựng tư duy ngôn ngữ ngay từ trong bụng mẹ.

Đáp lại những “cú đạp” và cựa mình của bé

Ở giai đoạn ba của thai kỳ, bé cựa mình và đạp khá nhiều. Mỗi lần như vậy, bạn hoặc chồng của bạn hãy cùng bé chơi trò “trốn - tìm” bằng cách chạm ấn nhẹ vào chỗ bé vừa đạp, nếu bé tiếp tục đạp ở một vị trí khác, tiếp tục lại ấn nhẹ vào đó. Hoặc đơn giản hơn là xoa bụng và nói những câu nói cưng nựng bé kiểu như: “A! Mẹ thấy cái chân bé xíu đây rồi nhé!” hay “Cú đấm này mạnh đây, bé của mẹ thích thể dục quá ha!” Chơi với bé kiểu như vậy sẽ giúp bé phát triển tư duy, đẩy mạnh các hoạt động của não bộ ngay từ khi bé còn chưa chào đời. Và chắc chắn bạn cũng sẽ thấy gần gũi với bé hơn rất nhiều đấy!

“Mở rộng” thực đơn với những món ăn mới

Cùng bé làm quen với những món ăn mới có thể hạn chế phần nào phản ứng của cơ thể bé sau này với món ăn đó, kiểu phản ứng mà chúng ta hay gọi là dị ứng. Và bạn biết không, biết được nhiều mùi vị của các món ăn khác nhau qua nhau thai cũng giúp bé không quá kén chọn các món ăn, và ăn uống dễ dàng hơn sau này. Thậm chí, bạn cũng sẽ cảm nhận được bé thể hiện việc thích hay không thích các món ăn theo những cách rất khác nhau.

Viết nhật ký cho bé

Về những lần đi khám thai, siêu âm và bạn nhìn thấy bé. Hay những món quà và câu chuyện về bé mà mọi người nhắc đến. Bất kỳ điều gì liên quan đến bé mà bạn muốn ghi lại, hãy viết vào một cuốn sổ, hoặc blog để sau này bạn có cơ hội kể cho bé nghe về việc bé đã lớn lên trong bụng mẹ và ra đời như thế nào.

Thư giãn và ngồi nghĩ về bé

Một lúc nào đó trong ngày, ngồi thư giãn, nhắm mắt lại, đặt tay lên bụng, hít thở sâu và nghĩ về bé. Tưởng tượng những hành động mà bé đang làm, ví dụ như tưởng tượng bé đang mút tay, mắt tròn xoe mỉm cười nhìn bạn, hay đang mếu máo vì không được bế ẵm… Xây dựng sợi dây kết nối giữa bạn và bé ngay từ bây giờ bằng cách để bé cảm nhận được tình thương yêu, sự yên bình khi ở bên bạn và gia đình.

Đọc cho bé nghe những cuốn truyện cổ tích mà trẻ em yêu thích

Một vài nghiên cứu về việc mang thai và các bé mới sinh đã cho thấy rằng, các bé sẽ nhớ và thích những câu chuyện cổ tích mang tính gia đình nhiều hơn những câu chuyện khác nếu được thường xuyên nghe chúng ngay từ khi còn trong bụng mẹ. Hãy chọn những cuốn truyện đơn giản, dễ đọc, dễ hiểu và đọc cho bé nghe hàng ngày nhé. Sau này khi bé ra đời, đừng quên tập cho bé thói quen đọc sách bằng chính những quyển truyện đó ngay từ khi bé biết phản ứng với màu sắc, việc này sẽ giúp não bộ của bé phát triển tốt hơn và tư duy ngôn ngữ cũng nhanh hơn.


Link to full article

5 cách giúp mẹ bầu phòng bệnh hô hấp

Mùa hè là thời điểm dễ bùng phát nhiều loại vi khuẩn khác nhau, chúng dễ dàng lây lan trong môi trường nóng ẩm và phụ nữ mang thai nên chú ý đến việc bảo vệ thích hợp.
Khi mang thai, sức đề kháng của chị em giảm do thay đổi nội tiết, vì vậy dễ mắc các bệnh truyền nhiễm. Những bệnh này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe của người mẹ mà còn tác động không tốt đến sự phát triển của thai nhi. Chính vì vậy, phụ nữ mang thai cần lưu ý giữ gìn sức khỏe, đặc biệt là khi thời tiết giao mùa.

1. Chú ý đến lưu thông gió trong phòng và ngoài trời
Thai phụ cần chú ý đến lưu thông gió và không khí giữa trong nhà và ngoài trời, sự tù đọng sẽ dễ dàng dẫn đến các chứng bệnh đường hô hấp. Cần làm sạch môi trường trong phòng định kỳ, mở cửa thông gió vào ban ngày cho không khí lưu thông. Đối với phụ nữ mang thai tốt nhất là nên thay ga trải giường và ga gối hàng tuần.

2. Cải thiện độ ẩm trong nhà
Nếu trong mùa đông, độ ẩm không đủ khiến không chỉ thai phụ mà cả người bình thường dễ mắc phải một số bệnh lý như: khô hốc mũi, đau họng, viêm phế quản… và đặc biệt là sự mất nước của da gây cho da mặt khô ráp khó chịu.
Để cải thiện độ ẩm trong nhà, bản thân phụ nữ mang thai cũng nên uống nhiều nước, để ngăn chặn thiệt hại cho niêm mạc đường hô hấp. Ngoài ra có thể đặt một nồi nước nóng bốc hơi hay sử dụng các thiết bị tạo độ ẩm để cải thiện chất lượng không khí.


3. Thực hiện các bài tập tăng cường vật lý

Các bài tập nhẹ nhàng giúp tăng cường sức khỏe cho phụ nữ trước khi mang thai, nâng cao khả năng kháng bệnh. Mang thai cũng nên có những hoạt động thích hợp để duy trì tâm trạng lạc quan. Tránh tập trung quá mức vào công việc trong một thời gian dài vì sẽ gây căng thẳng, mệt mỏi. Theo các bác sĩ, khi người mẹ quá căng thẳng có thể gây sẩy thai, sinh non, thai chậm tăng trưởng.

4. Chủng ngừa cúm 2 – 3 tháng trước khi mang thai
Để phòng bệnh cúm thai phụ nên hạn chế dùng quạt máy và máy lạnh khi ngủ; tránh tiếp xúc với môi trường ô nhiễm như bụi, khói, đặc biệt khói thuốc lá; nên mang khẩu trang khi ra đường. Không nên tiếp xúc với môi trường có nguy cơ lây nhiễm cúm cao như bệnh viện, nơi đông người, bệnh nhân cúm… Trước khi ăn và sau khi ra ngoài nếu có hắt hơi, ho… chị em nên làm sạch mũi và rửa tay với xà phòng ngay lập tức. Mùa hè, bạn nên cẩn thận mang theo một chiếc áo mưa mỗi khi đi ra ngoài. Vì thời gian này, mưa thất thường có thể khiến bạn dễ bị cảm. Bên cạnh đó, cần vệ sinh mũi họng vài lần trong ngày bằng nước muối sinh lý.
Ngoài ra, để tăng cường ý thức và chủ động tự bảo vệ thai phụ nên chủng ngừa cúm từ 2 – 3 tháng trước khi thụ thai.

5. Chế độ ăn uống thích hợp

Để phòng bệnh, thai phụ cần đảm bảo chế độ dinh dưỡng đầy đủ, chú ý tăng cường trái cây, rau xanh, tăng cường chất xơ, dễ tiêu hóa, uống nhiều nước. Ngoài ra, có thể dùng thêm các loại vitamin, đặc biệt là vitamin C, đồng thời giữ tinh thần vui vẻ, lạc quan… Nếu mẹ bầu nào hay bị buồn nôn thì có thể chia nhỏ bữa ăn. Nôn mửa quá nhiều gây ra khó chịu cho đường tiêu hóa, làm giảm sức đề kháng của cơ thể sẽ dễ bị bệnh đường hô hấp.


Link to full article

Chuyện “rùng rợn” của trẻ con

Con trai say sưa kể truyện được hỏi về cảm xúc “bị bắt” phải chọn sống với mẹ hay cha. Còn tôi thì thấy tim đau nhói.

Làm sao tôi có thể biết được bọn trẻ con có thể mất ngủ ở trường vì một câu hỏi của ba hay mẹ chúng trong lúc nóng giận? Làm sao tôi có thể biết được cách trả lời nào sẽ là tốt nhất cho cậu bé mười tuổi kia khi má nó hỏi: “Con chọn ở với ba hay với má, hả Văn?”

Trò chuyện trên đường về nhà đã như là một thói quen giữa hai mẹ con mỗi ngày. Và chiều nay không đợi tôi hỏi câu quen thuộc hôm nay ở trường con có gì vui thì thằng bé vừa leo lên xe ôm chặt mẹ đã vội thì thầm hỏi mẹ: “Con có hai chuyện rùng rợn muốn kể mẹ nghe, một chuyện về con người, một chuyện về con vật”. Tôi thờ ơ với từ “rùng rợn” của thằng nhóc mười tuổi, nên tôi trả lời con trai muốn kể chuyện gì trước cũng được, vì tôi từng nghe rất nhiều chuyện được gắn mác “rùng rợn” mà lần nào nghe xong thì tôi cũng luôn cười thành tiếng.

Con trai nhất định bắt tôi phải chọn lựa câu chuyện và rằng nó thật sự “rùng rợn” chứ không phải chuyện bình thường như mọi ngày. Ừ thì chọn, chọn nghe chuyện rùng rợn về con người trước, chọn như thể bắt nhịp 1, 2, 3 để con trai kể chuyện mẹ nghe trên đường về.
Nếu như trong các câu chuyện cổ tích luôn bắt đầu bằng bốn từ “ngày xửa ngày xưa” thì trong các câu chuyện của con trai luôn bắt đầu bằng ba từ “Mẹ biết không”. Và câu chuyện rùng rợn về con người cũng bắt đầu từ chuyện tôi có biết không, rằng trưa nay thằng Văn đã buồn bã nằm im lìm không chọc ghẹo chơi giỡn với nhóm bạn trai nằm gần như mọi buổi trưa. Và tôi có biết không, rằng thằng Nhật đã hỏi thằng Văn tại sao nó buồn ghê gớm đến vậy? Thằng Văn đã kể với thằng Nhật về chuyện gia đình nó, về chuyện ba nó nói lớn tiếng với má nó và má nó đòi ly hôn với ba nó. Và tôi có biết không, thằng Văn đã buồn chuyện ba má nó cãi nhau, buồn chuyện ba má nó đòi chia tay nhau, nhưng buồn hơn tất cả là má nó lại hỏi nó muốn chọn ở với ba hay với má. Không riêng thằng Nhật mà cả thằng Lành, thằng Thương đã xúm vào an ủi thằng Văn là đừng có buồn chuyện ba má cãi nhau. Vì theo thằng Nhật thì ba má “thằng nào” cũng cãi nhau hết. Nó khuyên thằng Văn nên ngủ đi nhưng thằng Văn nhất định không chịu ngủ, đã vậy mắt thằng Văn còn có nước. Thằng Văn nói, nó không buồn về chuyện ba nó cãi nhau với má nó, có buồn thì cũng buồn ít ít, nỗi buồn khủng khiếp trong lòng nó là câu hỏi của má nó: “Con chọn ở với ba hay với má hả Văn?”.

“Mẹ biết không? Thằng Nhật kêu thằng Văn nên hỏi ý kiến của con, vì con là đứa có kinh nghiệm!” Con trai có vẻ cao giọng đầy sự tự hào bản thân về chuyện mình là đứa có kinh nghiệm làm con trong gia đình có bố mẹ ly hôn. Lần đầu tiên, tôi thật sự thấy câu chuyện đã có tính “rùng rợn” đúng như lời tuyên bố của con trai. Tôi thấy lòng mình nhói đau và cứ như vừa được tiêm thuốc tê vào não, vào tim khiến tôi tê tái trước “nỗi buồn rùng rợn” và cả “sự tự hào ngô nghê” của bọn trẻ.

Con trai tiếp tục say sưa kể tiếp câu chuyện Thằng Văn đã hỏi nó về cảm xúc lúc con trai tôi “bị bắt” phải chọn sống với mẹ hay sống với ba. Con trai trả lời với bạn là nó không biết cảm xúc thế nào, vì nó không có giống với thằng Văn, nó không chọn mẹ hay chọn ba mà chắc là mẹ nó đã chọn nó vì khi nó lớn lên thì đã thấy nó sống với tôi. Con trai bảo với tôi là con trai thấy thương thằng bạn khi nhìn thấy nó buồn hiu. Con trai kể cả buổi trưa năm thằng con trai đã không ngủ vì muốn an ủi và giúp thằng Văn. Thằng Văn cứ buồn vì lo lắng nếu tối nay má nó lại tiếp tục hỏi nó thì nó không biết phải trả lời thế nào.

Con trai cũng đã kết thúc câu chuyện rùng rợn về con người bằng cách hỏi tôi “Mẹ biết không?” Làm sao tôi có thể biết được bọn trẻ con có thể mất ngủ ở trường vì một câu hỏi của ba hay mẹ chúng trong lúc nóng giận? Làm sao tôi có thể biết được cách trả lời nào sẽ là tốt nhất cho bạn Văn bé bỏng kia? Làm sao tôi có thể ngờ rằng chiều nay tôi nghe câu chuyện rùng rợn của bọn trai mười tuổi mà ngỡ như câu chuyên rùng rợn được kể để cảnh báo cho chính tôi, cho bạn bè tôi, cho những ai làm cha làm mẹ, cho những người ngoài 30 như tôi vì chính chúng tôi – những kẻ rùng rợn – tạo ra những câu chuyện rùng rợn, những câu hỏi rùng rợn khiến bọn trẻ mất ngủ lo lắng buồn rầu.

Tôi và cả bạn nữa, làm sao mà biết được bọn trẻ con nghĩ rằng “ba mẹ thằng nào cũng cãi nhau”. Nếu thời gian được phép quay ngược trở lại thì liệu tôi có cãi nhau, có ly hôn, có giúp con tôi trở thành thằng bé “giàu kinh nghiệm” nhất lớp về cảm xúc có cha mẹ ly hôn? Nhiều người vẫn bảo phụ nữ phải vô cùng cẩn thận trong việc chọn chồng cho mình, chọn bố cho con. Như thế nào là cẩn trọng đây? Là bắt người ta ký cam kết sống và làm việc theo ý mình, hay bắt người đàn ông phải đảm bảo giá trị hôn ước hạnh phúc quy đổi bằng tiền đồng, tiền đô, tiền vàng?

Câu chuyện rùng rợn của bọn trẻ khiến tôi suy nghĩ dù cẩn trọng chọn lựa, cẩn trọng suy tính bắt ép thế nọ thế kia mà không cẩn trọng lời nói, hành vi khi chung sống thì cũng hỏng cả gia đình, cũng có khả năng tạo ra những câu chuyện rùng rợn cho cuộc đời mình, cho con mình. Hãy tỉnh táo trong mọi suy nghĩ, mọi lời nói, mọi giận hờn hay kết tội, hãy cẩn trọng lời nói của chính chúng ta trong cuộc sống gia đình, hãy luôn tự hỏi “làm thế để được gì?” trước mọi trận “khẩu chiến” hay “tuyên chiến” với đối phương mà con mình gọi hắn bằng ba.

Còn nếu như bạn thấy mọi điều tôi nghĩ là giáo điều, là sách vở thì để tránh “một câu chuyện hôn nhân rùng rợn” có thể bạn hãy thử chọn người yêu cho mình, chọn ba cho con bằng cách rất đơn giản theo lời khuyên của con trai tôi, hãy hỏi người đàn ông của bạn thích gà trống hay gà mái. “Con đã khuyên thằng Văn nếu má nó vẫn hỏi nó chọn sống chung với má hay với ba thì nó hãy hỏi lại má nó xem má nó thích gà trống hay gà mái? Nếu như má nó chọn gà trống thì nó nên chọn má nó. Vì mẹ có nghe câu “gà trống nuôi con” không, ý của câu đó là người nào thương gà trống thì sẽ giống gà trống. Má nó thích gà trống thì nó sẽ được má nó nuôi nó thương nó như gà trống nuôi con” – đây là lời khuyên của kẻ giàu kinh nghiệm cuộc sống sau ly hôn cùng với mẹ.

Tin hay không thì tuỳ bạn về việc áp dụng lý thuyết của con trai tôi về gà trống, gà mái cùng tình yêu con cái. Nhưng tôi thì tôi không cười nữa ngay cả khi câu chuyện rùng rợn về con vật rất ư là buồn cười, tôi tin con trai, tôi tin bọn trẻ đã có một buổi trưa rùng rợn.


Link to full article

Đôi điều các mẹ chưa biết về hăm tã

Mùa hè nóng bức, đồng nghĩa với nguy cơ bé bị hăm cũng tăng cao. Bài viết dưới đây sẽ cung cấp cho các mẹ những kiến thức cơ bản nhất về hăm tã.

1. Hăm là gì?

Hăm là tình trạng xảy ra khi da em bé bị kích thích bởi tã ướt hoặc bẩn. Tình trạng này xảy ra với các bé có làn da nhạy cảm hoặc khi nước tiểu hay tã lót chạm vào da quá lâu, khiến da bé bị đau rát và ửng đỏ.

2. Nguyên nhân

- Kích ứng gây ra do nước tiểu và phân.
- Kích ứng da khi bé bị tiêu chảy, các axit trong phân tác động xấu lên da bé.
- Nhiễm trùng nấm men – còn được gọi là Candida
- Quần đóng bỉm của bé quá chật, quần bằng chất liệu nhiều nilon không thông thoáng hoặc bỉm/ tã giấy không thấm hút tốt.

3. Cách phòng chống

Cách phòng chống hăm hữu hiệu nhất là thường xuyên thay bỉm, tã giấy cho bé, đặc biệt là khi bé bị tiêu chảy. Ngoài ra bạn cũng có thể ngăn ngừa hăm cho bé bằng cách dùng kem chống hăm loại không mùi.

4. Làm gì nếu bé đã bị hăm?

- Sau khi thay bỉm, bạn hãy rửa sạch cho bé bằng loại xà phòng dịu nhẹ và nước ấm hoặc chỉ dùng nước ấm cũng được; tốt nhất là dùng nước đã đun sôi; sau đó tráng lại và nhẹ nhàng thấm khô. Nếu da bé ửng đỏ và đau rát, nước ấm sẽ giúp bé cảm thấy dễ chịu hơn.
- Dùng thuốc mỡ hoặc kem chống hăm không mùi để bảo vệ và làm trơn vùng da bị hăm cho bé sau mỗi lần thay bỉm. Ở các lần thay bỉm sau bạn cần rửa sạch kem đã bôi bằng xà phòng, thấm khô rồi tiếp tục bôi lại. Không dùng chung kem chống hăm cho nhiều bé và khi một ngón tay bạn đã chạm vào vùng da bé bị hăm thì bạn không dùng lại ngón tay đó để lấy kem trong hũ nữa mà dùng một ngón tay khác để lấy thêm kem.
- Việc dùng khăn ướt có thể làm khô da bé. Nếu vẫn muốn dùng, bạn cần cẩn thận chọn loại không cồn và không mùi.
- Khi bé đã bị hăm, bạn tuyệt đối không dùng phấn rôm hoặc phấn thơm cho bé nữa.
- Nếu có thể, bạn nên để da bé tiếp xúc với không khí trong những khoảng thời gian ngắn sau khi thay bỉm. Việc này sẽ giúp bé cảm thấy dễ chịu, thoải mái hơn và các vết hăm cũng sẽ mau lành hơn.

5. Nấm Candida là gì?

Candida là một loại nấm men gần giống loại nấm tự nhiên tồn tại trong đường ruột của bạn; đây là một loại nấm lành, ở điều kiện bình thường nó không gây bệnh. Tuy nhiên nếu phát triển quá nhiều có thể gây phát ban hoặc nhiễm trùng.

6. Các triệu chứng hăm do Candida là gì?

Candida thường gây phát ban ở phần sâu nhất của da ở vùng bẹn và mông bé. Phát ban loại này thường có màu đỏ với những nốt nhỏ to xen kẽ không đều.

7. Làm cách nào để điều trị hăm do Candida?

Hăm do Candida cần được điều trị với loại kem chống nấm chuyên dụng được chỉ định bởi các bác sỹ. Khi bạn thay bỉm cho bé, cần rửa kỹ phần da tiếp xúc với bỉm bằng xà phòng dịu nhẹ và nước ấm, sau đó tráng lại và thấm khô nhẹ nhàng rồi mới bôi kem. Sau khi thay bỉm cho bé xong bạn nhớ rửa sạch tay của chính mình nữa nhé!


Link to full article